Đăng nhập

View Full Version : cuôc sống vẫn tiếp diễn bạn ạ!!!!!!!!!!



micheal_nguyen
06-21-2010, 08:49
Cuối cùng cũng đã “luỵên” xong bộ fim Vườn Sao Băng rồi.:022::022: Đánh dấu ngày này thôi, dù có xem truyện đó đến 2, 3 lần mà lần nào ôm 1 quyển cũng đọc lại đến 2,3 lần, gần như thuộc hết nội dung luôn rồi, xem phim rồi nữa, nhưng xem lại fiên bản Hàn Quốc, cảm xúc mình vẫn như ngày nào ấy nhỉ, hồi hộp, chờ đợi, và mỉm cười nhưng fần lớn là khóc theo nó…. Hic…. Có lẽ tác giả bộ truyện cũng ước mơ về 1 ngày mai tươi sáng hơn khi gầy dựng một nhân vật bthường mà lại có kết cục như vậy nhỉ, thường thì ngta lấy nhân vật chủ đạo là người đẹp, giỏi… mình thích fim này đơn thuần vì nó cũng thể hiện ước mơ of mình mà, như bao người con gái khác, :007:ai chả mơ bạch mã hòang tử nhỉ nhưng thời nay đâu ai còn kiên nhẫn đến fút cuối đâu, dường như sống trong sự thương yêu nhiều qá con người ta bỗng yếu đuối hẳn nhỉ, ngày xưa như các cụ thì dù có thất tình buồn đến 3 bữa là lại làm vịêc ngay, đơn giản csống họ khổ quá nên họ đành phải lấy công vịêc làm niềm vui thế vào, suy nghĩ của họ cũng đơn giản hơn nhìu…..

Nói câu này có đụng cham nhưng 9x bây giờ khó hiểu quá, mình công nhận thời đại 8x đã fức tạp rồi mà 9x còn hơn thế, hôm bữa đi chơi vô tình đi ngang qua nghe cô bé kia nchuyện đt mình giật thót mình, nó hét lên: “này, không quen đc thì xù đi nha thằng mất….” hic, cứ tưởng nó chửi mình, sau 5s định thần mới bik…. Haizzz :welcome::welcome::welcome:

Nhưng đang viết cảm xúc về bộ phim kia mà, lúc đầu xem nó cũng nhảm nhảm khi mà mọi người cứ bám lấy F4, hok tin trên đời có người hòan mỹ như vậy, có thì đã sao, làm quá đáng ghét, nhưng tính mình càng ghét càng fải xem, xem xem nó có j đáng ghét nữa nhưng càng xem càng ghiền đúng hơn, thấp thỏm hồi hộp mà chờ đợi rồi cùng khóc cùng cười, như điên nhỉ????

Cuối cùng hôm nay mới dám viết entry tạm biệt mọi người, mình đi nhé, đi tìm lại chính mình trong thời gian qua, dường như khi được bảo bọc con ngta lại yếu đúôi hẳn. Có lẽ Gấu nói đúng: “em quen ỷ lại vì có anh nên mới thế, chứ trước giờ có sao đâu” ừ nhỉ, trước giờ mọi chuyện vẫn vậy nhưng mình vẫn bthường, sao giờ lại ủy mị thế, đó không fải là mình, mình là 1 người không dễ khuất fục mà… giờ dù cho chuyện nhỏ nhất cũng khiến giọt nước tràn ly….

Đã từng có lúc mình bị sư yếu đuối trong mình chi fối, đối lúc mình nghĩ Gấu có fải là 1 nửa of mình không, khi mà mệt mỏi hay buồn Gấu đều hok fải là ng bên cạnh mình, mình cũng là con gái, cũng có fút yếu lòng mà, những khi như vậy mình lại muốn có ai đó ngăn mình lại, nhưng ích j, quan trọng là ở mình, tất cả là ở mình, fải rồi Gấu là người đàn ông mình lựa chọn đeo bám suốt đời và duy nhất Gấu là người mình yêu ở thời điểm này mà, cho dù thế nào mình cũng không đươc làm tổn thương Gấu, ngòai vai trò là người yêu hình nh Gấu còn đóng luôn vai trò người anh, người cha, và là người vực mình dậy…. không ai thay thế Gấu mình được nhưng mình không thể cứ dựa dẫm mãi vào Gấu, mình muốn trưởng thành…. Mà muốn như vậy mình phải cố gắng, sẽ có lúc Gấu cũng sẽ ra đi dù rằng mình mạnh miệng cỡ nào “em sẽ đeo bám anh suốt đời” nhưng mình hiểu hơn ai hết trái tim Gấu có ai… và thuộc về ai, tự nhủ mình đừng tham lam, như vậy là đủ rồi, đủ lắm rồi….. :022::022::024:

Khi mà mọi người đã ngủ hết, sự im lặng lại bao trùm rồi…. hthực là vậy cho dù thế nào đó cũng là gia đình mình, bỏ được sao nhưng mà cnàg cố gắng càng mệt mỏi, thôi thì… cứ như ngày xưa, mỗi người một thế giới, mình làm tốt bổn fận của mình đã, mình yêu mẹ nhưng mẹ yêu người đàn ông đó, và hơn ai hết mình biết mình không bao giờ tha thứ cho người đàn ông đó, bao nhiêu tủi nhục, chịu đựng, sỉ vả ông ta đối với mình, không bao giờ mình quên được.. và mãi mãi…. Trong mắt mình duy nhất ông ấy là “chồng của mẹ”. chỉ thế thôi, thế thôi nhé….

Tạm bịêt mày tao cũng buồn lắm blog bé nhỏ à, vì tao mà mày đã chứg kiến bao dòng nước mắt, chịu đựng cho tao chất chứa bao tâm sư buồn, tao cũng yêu cả mày mất rồi nhưng duy nhất là ở nơi đây ngoài mày ra tao chưa tìm được 1 tình bạn thực sự và chân thành…… xin lỗi vì lập mày ra giờ lại đem con bỏ chợ như vầy nhưng mày cũng tin tao mà đúng không, tao cũng khó chịu lắm…..

Cứ nhớ đến cái cảm giác như bị vất bỏ là lại bắt đầu cay cay khóe mắt, từ lúc nào chẳng bik mình làm nơi trút tâm sư mọi người, nhưng ngay những lúc mình cần 1 người ở bên thì ai cũng bận, fải, csống mà ai chả bận, nhưng dù có bận thế nào tớ vẫn dành thời gian cho bạn, tao vẫn dành thời gian cho mày nhưng 1 chữ “tưởng” của mày mà tao có cảm giác như bị vất bỏ…. khó chiụ quá…. Hẹn nhau đi ăn, mày bận… ‘tao xin lỗi nha, tao quên báo với mày”. 1 lần, 2 lần…. “chiều nay tao về, đi tập xe nhé, chủ nhật thi rồi” “tao xin lỗi, tao tưởng trời mưa mày không đi”…. Chữ “tưởng of mày mà tao đứng ở ngàoi mưa đợi mày 1 tiếng để mày nói 1 câu cụt lủn: “mưa rồi sao đi” ừ cũng vì chữ “tưởng” đó mà giao thừa mọi người đi chơi khi tao có một mình vì tưởng tao có nhìu bạn…. thừa bik xưa nay tao hok có bạn mà….. vì thế mà 1 mình pon chen, 1 mình khóc, 1 mình đứng, 1 mình về, 1 mình bật máy tính, cũng 1 mình khóc, có lẽ mình nên như Yến nói, mày sẽ chẳng có ai yêu thương ngòai mày đâu, nên tao fải bảo vệ tao…. Từ h tao và mày cũng như những người bạn lâu ngày gặp nhau thôi, mày cũng nên tin câu “xa mặt cách lòng”….. cũng từng ôm cái destop nhìn box chat mà khóc như mưa, vậy từ nay mình cũng nên lạnh lung như vậy, ngày xưa nick nó là nhokcon, chỉ sau 1 năm mà thành nhím con mất rồi, ừ thì mong cho nhok kon mãi zui vậy, nhưng nếu làm bạn như vậy tao hok chấp nhận được… vậy là mất 1 người bạn…. ừa thì là vậy đó…. Hư vô thôi mà………ừ vậy mày về nhé, tao không cãi nhau, không lớn tiếng không vì mày là em tao mà vì trả mày món nợ khi đi SG, vì 1 câu “2h anh rảnh” of Gấu mà tao bỏ mày đi xe về 1 mình, nhưng đã 4 lần rồi nghĩa là tao cũng không nợ mày nữa, từ giờ lo lấy thân mày đi nhé…… :bemused::savage:

Trước lễ 3ngày : “ê, từ hồi mày với nó chia tay sao nó quậy thế, hết chở con này đến con kia lại còn ôm nhau dính lẹo thấy ghê”; “kệ, giờ còn quen đâu mà nói, thì ngày xưa còn mang tiếng quen, nó còn nể, giờ chả quen nó đi hiên ngang chứ sao” --- > 15p sau đt reo “em à, em làm j đó, bỗng dưng anh nhớ em?” ; “nhớ em làm j?” ; “không biết chỉ là bỗng dưnh nhìu lúc anh nhớ em ghê” ; “em có mắc nợ anh đâu mà nhớ, đnag bận, lúc khác nói nha” --- > thế đấy trơ tráo ghê…..

Trước lễ 1 ngày: “mai em có đi đâu chơi hok?” “hok chưa bik nữa, hok có ai đi mà cũng chả bik đi đâu?” “ghệ em đâu” “ở tận sài gòn mà, có chi hok?” “tính hỏi em cho anh mượn xe đi chơi 1 tuần…” “điên à, tui đâu fải là Phúc, mún quá khứ lặp lại á” “em nói vậy là sao? Vậy thôi nha” ---- > từ hồi chia tay hình như anh ta bị tổn thương thần kinh.
“em à, hok hiểu sao nhìu lúc anh nhớ em ghê, em có nghe bài Bóng tối và tôi chưa? Bài đó hay lắm” “chưa nghe, hok thik nhạc trẻ” “hôm nay em có đi coi fáo hoa hok?” “hok bik, lâu hok ra đường hok bik, mà chưa có ai đi cùng” “ghê em đâu, dạo này em ở SG lun à?” “hok, ghệở SG chừng nào về mới đi chơi, hok thì lúc nào nhớ lên là gặp, mắc j ở trển khói bụi không” “em mua đường sữa thăm anh đi, anh bi té xe rồi” “hok, em bận rồi, chừng nào anh khỏe ra ngòai em mua cho, hok mún xuống nhà, ngta hiểu lầm” ---- > dạo này chỉ số lạnh lung of mình tăng cao, cũng càng ngày càng thấycon ngta đnág sợ quá, hok tin ai được nhưng hắn nghĩ mình là ai chứ, Oanh mà, nếu đã đi hok bao giờ quay đầu nhìn lại, vì mình bik đơn giản mình cố gắng hết sức mình mới đi mà…. Có lẽ tính hay quên là do ông trời thương hại nên cho mình chăng, khi mọi chuyện xảy ra mình là kẻ hay quên nhất, lạnh lung nhất…. nhưng như vậy chẳng tốt hơn sao, mình có Gấu, mình hok thể làm tổn thương người đàn ông này, anh hok yêu mình nhất, hok dịu dàng hay chiều chuộng mình nhưng duy nhất đó là người mún mình đứng trên đôi chân of mình, anh chưa bao giờ thật sự an ủi mình khi bùn cả, nên nhìu lúc mún uống mật Gấu ghê, he he he…..
:009::moneygrubber:
Mọi người ở opera ngày nào giờ cũng đi hết rồi, số còn lại thì cũng như những cái xác không hồn, nhưng mình cố gắng, cố gắng nhưng thực sự không chịu nổi, thà là đnừg đến, đừng quen, chấp nhận làm bạn mà giờ biến thành những con búp bê vô hồn như thế, tuy vẻ ngòai xinh đẹp nhưng lạ lắm, lạ lắm, nó chỉ bik nói những câu sáo rỗng được lập trình sẵn…. và mình biết với mình đó không fải bạn mình, những người bạn of mình là những người có tcảm, biết cảm nhận, qtâm và cả chia sẻ nữa….. tất cả xuất fát từ con tim chứ hok từ thói quen….:052::052::king::king: Nhưng nói như thế này cũng có lỗi với những người còn lại quá, nhưng mình chẳng bik lúc nào họ cũng như những người kia ra đi…. Không mình không mún lại bị vất bỏ ở cả cái thế giới này, từ lúc nào cũng chả bik mình cũng biến thành nhím con mất rồi, mình mất đi sự yêu đời, qtâm, chia sẻ mà thu mình lại, mình sợ bị tổn thương nên mình đành tổn thương người khác vậy, ai bảo xã hội này đầy những người dối trá, man rợ và lạnh lung thế kia, số còn lại kia cũng là 1 trong những người đi vào con đường đó thôi, sư bận rộn cuốn lấy họ….. và họ càg ngày chả còn thời gian, nhưng có thực sư là bận rộn hok hay là sư vô tâm…..

không gì là mãi mãi.... trong kiếp sống vô thường...... câu hát vang lên.... đôi bàn tay nhỏ bé..... biết níu kéo sao đây..... chợt 1 ngày ta nhận ra ta bỗng chán nhau.... làm sao đây.... yêu thương nhau nhìu hơn nhé mọi người..... hãy yêu thương nhau nhìu hơn..... hãy nhớ "hãy yêu cho thật chân thành và tha thiết bởi dẫu bạn có bị tổn thương nhưng đó là cáh duy nhất để sống trọn vẹn....":004::expect::017:

Chia tay hok có nghĩa là tôi bỏ mọi người chỉ là tôi mún tìm 1 góc khuất, dấu mình vào, làm lành vết thương đã, cho đến khi nào thực sư tôi có thể tìm đc sự cân bằng, chân thành, nhiệt tình của mọi người, những người bạn, người anh, người chị, người em, khi nào mùa xuân mang sư ấm áp đến ta sẽ cùng nhau quay quần, còn bây giờ, hình như ai cũng có vết thương mà hok mún người khác đụng đến, vậy hãy tự chữa làh nó nhé, tôi mún xem nó sẽ lành hay là ngày càng bị ngóay sâu thêm, nhiễm trùng và mang những vết sẹo…..
:y156::y156::y156::y156::y156::y156:

jenny
06-21-2010, 02:46
póc tem ak....hehe...:045::045:

sujuxy
06-22-2010, 07:25
dài wá
đọc xong ko còn thấy gì đc nửa hết