Rynno
06-28-2010, 02:17
Cảm ơn anh vì tất cả, em đã lầm tưởng rồi chỉ một mình em đau, em hiểu rằng em cần phải đối diện với sự thật. Em đã mất anh thật rồi nói đúng hơn là chưa bao giờ có anh đâu mà mất. Tình cảm anh dành cho em chỉ cao hơn tình bạn. Em đã khóc khóc thật nhiều khóc như chưa bao giờ được khóc vì anh, những giọt nước mắt lúc này sao cay đắng quá vậy? Nhưng em vẫn hy vọng anh quay trở về bên em và em vẫn chấp nhận anh, thật hảo huyền đúng không anh? Mong cho thời gian quay trở lại lúc ta mới yêu nhau. Những ngày tháng ấy những kỉ niệm thật đẹp có lẽ là tuyệt đẹp nhất đối với em. Đẹp nhưng buồn, em thực sự thức tỉnh sau 1 giấc mơ muôn màu thật hạnh phúc nhưng cũng đau đớn, ta đã xa nhau thật rồi và anh mãi mãi không bao giờ thuộc về em. Lúc này đây anh đang ở nơi phương trời rất xa, xa đến nỗi em và anh không cùng đặt chân trên mảnh đất thân yêu này. Tuy không là của nhau nữa nhưng em hy vọng dù đó là 1 tia ánh sáng len lỏi, mỏng mang và yếu đuối. Em vẫn còn nhớ anh hay nói những câu thân mật vậy mà em cứ nghĩ đó là những câu nói đầy ý nghĩa. Hình ảnh của anh giá mà em có thể quên được. Nó cứ ám ảnh em. Nhưng rất tiếc chẳng còn gì nữa đúng không anh? Anh giống như 1 cơn gió khẽ thổi qua em có lẽ 1 lần duy nhất, 1 lần thôi nhưng đủ làm em hạnh phúc, đủ làm em hiểu thế nào là yêu và thế nào là đau. Giá như em có thể quên tất cả và làm như lời chúc của anh. Em sẽ khép lại những trang nhật kí dành cho anh. Em sẽ cố quên những gì từ trước đến nay anh dành cho em. . Em sẽ cố quên và những gì em viết ra anh sẽ mãi không bao giờ đọc được, nó sẽ bị quên lãng vào quá khứ, em sẽ cất đến khi nào nhớ anh em sẽ lại mang ra đọc và sẽ nhớ mãi 1 thời em sống trong mơ. Nhật kí đóng lại nhưng em vẫn luôn nghĩ về anh. Vẫn nói rằng em yêu anh. Anh có biết rằng dù lúc nào em cũng mỉm cười thật tươi luôn tỏ ra cứng rắn mạnh mẽ nhưng anh đâu biết rằng trong lòng em đang rất đau, và em đang nghĩ gì? Em bây giờ 1 người gái chịu chấp nhận làm em gái của người mình yêu nhưng anh biết tại sao không? Tại vì em sợ mất anh nên em làm như vậy. Anh có hiểu không? Nhưng mà thôi giờ em quyết định rời xa anh mãi mãi để anh và em không bao giờ bước chung trên con đường này. Vậy thôi tạm biệt anh. Tạm biệt người tôi yêu, tạm biệt người mang đến cho em cảm giác thế nào là yêu và chờ đợi, phải nghĩ về anh nhiều đến chừng nào. Tất cả những điều này sao anh hiểu được vì đang vui vẻ hạnh phúc bên người con gái khác cơ mà và em hứa sẽ không bao giờ viết về anh nữa đâu. Măc dù yêu anh và nhớ anh nhiều hơn. Vì viết xong thì mình em đọc và giữ trong lòng mà thôi. Bởi em có thể nói với ai để anh có thể hiểu được lòng em. Thôi em sẽ cố coi đó là giấc mơ buồn,1 bộ phim kết thúc không có hậu,1 thời yêu và đau, 1 thời chờ đợi anh để rồi thất vọng thật nhiều. Vĩnh biệt tình yêu của em, chúc cho trên bước đường anh đi sẽ chỉ có 2 chữ hạnh phúc và thành công. Còn em em sẽ cố gắng sống tốt như lời anh chúc măc dù khó có thể được anh hiểu không?