Rynno
07-14-2010, 07:11
Anh yêu thương! Tại sao ông trời lại bất công với em đến vậy. Khi yêu người con gái nào cũng mong luôn được ở bên cạnh người mình yêu thương và em cũng không phải người ngoại lệ đó.
Lúc nào em cũng muốn anh ở bên vậy mà nhiều lúc anh lại nói dối em là công việc bận anh phải cố gắng làm nốt để từ chối lời hẹn của em nhưng em biết không phải vậy. Thực ra em không phải la điều mà anh quan tâm tới đối với anh lúc nào cũng chỉ có bạn bè mà quên mất em. Anh có biết điều đó làm em cảm thấy buồn đến thế nào không? Em có bao giờ trách gì anh đâu nếu như anh cứ nói thật rằng anh đi chơi cùng bạn như vậy em còn cảm thấy thoải mái hơn. Những lúc em thấy buồn muốn có người để tâm sự, những lúc em cảm thấy thật sự mệt mỏi thì anh ở đâu? Lúc nào em cũng phải tự lo tất cả vậy ma đã có lúc em nghĩ anh cũng rất yêu em. Dần dần cách đối xử của anh làm em không thể chịu đựng được nữa em thì quá yêu anh còn anh thì dửng dưng nên đã nói ra lời chia tay nhưng trong lòng em cảm thấy thật đau đớn. Những ngày sau đó em chẳng còn muốn làm gì vì tâm trí em lúc nào cũng chỉ nghĩ về anh, chỉ nhớ đến anh mà thôi. Ngồi làm việc dù có tập trung đến mấy em vẫn nhớ đến anh và khóc. Em đã làm gì mà lại đánh mất đi người mình yêu thương. Phải chăng lí do là vì em quá yêu anh sao? Đã mấy tháng trôi qua em cứ ngỡ rằng mình đã quên anh nhưng thực ra em vẫn còn yêu anh rất nhiều mọi cố gắng để quên anh giờ đây em thấy nó đã tan vỡ tất cả. Chỉ cần nghe tiếng xe anh, nhìn thấy anh từ xa em vẫn nhận ra mặc dù mắt em hơi kém. Mỗi lần nhìn thấy anh lòng em càng thêm nhớ chỉ ước một điều giá như quay lại thời gian lúc yêu nhau. Em nhớ lắm mỗi lúc ở bên, nhớ bàn tay, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ nụ hôn anh trao em, nhớ đến cồn cào chỉ muốn chạy lại để ôm anh thật chặt nhưng em biết điều đó là không thể nữa rrồi vì anh đau còn yêu thương em nữa.
Sau khi chia tay anh, em lại rất thân với bạn thân anh vậy mà những người bạn của anh khi thấy 2 anh em đi chơi cùng nhau thì lại nghĩ rằng em và anh ý yêu nhau. Thực lòng em cảm thấy rất buồn vì điều đó. Anh đâu biết rằng cho dù bạn anh đã khuyên em thôi đã chia tay rồi thì cố quên đi mà bắt đầu đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình con gái có thì nếu cứ để cơ hội đi qua chắc em ế mất. Thế nhưng chẳng hiểu sao em lại không muốn điều đó mặc dù cũng nhiều người muốn đến với em có lẽ vì em còn quá yêu anh, yêu đến điên rồ khi có lúc em vẫn nằm trong ảo tưỏng vẫn mong một ngày nào đó anh thấy nhớ đến em, muốn chúng ta quay lại như xưa mặc dù biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Chắc có lẽ đây là lần cuối em viết cho anh, em sẽ cố gắng quên anh dù em biết điều đó khó khăn vô cùng không biết bao giờ em mới làm được điều đó. Tạm biệt anh yêu. Mong những điều tốt đẹp luôn đến bên anh, chúc anh luôn hạnh phúc và sớm tìm được hạnh phúc của riêng mình nhé. Thấy anh hạnh phúc là em cũng thấy như mình hạnh phúc.
Lúc nào em cũng muốn anh ở bên vậy mà nhiều lúc anh lại nói dối em là công việc bận anh phải cố gắng làm nốt để từ chối lời hẹn của em nhưng em biết không phải vậy. Thực ra em không phải la điều mà anh quan tâm tới đối với anh lúc nào cũng chỉ có bạn bè mà quên mất em. Anh có biết điều đó làm em cảm thấy buồn đến thế nào không? Em có bao giờ trách gì anh đâu nếu như anh cứ nói thật rằng anh đi chơi cùng bạn như vậy em còn cảm thấy thoải mái hơn. Những lúc em thấy buồn muốn có người để tâm sự, những lúc em cảm thấy thật sự mệt mỏi thì anh ở đâu? Lúc nào em cũng phải tự lo tất cả vậy ma đã có lúc em nghĩ anh cũng rất yêu em. Dần dần cách đối xử của anh làm em không thể chịu đựng được nữa em thì quá yêu anh còn anh thì dửng dưng nên đã nói ra lời chia tay nhưng trong lòng em cảm thấy thật đau đớn. Những ngày sau đó em chẳng còn muốn làm gì vì tâm trí em lúc nào cũng chỉ nghĩ về anh, chỉ nhớ đến anh mà thôi. Ngồi làm việc dù có tập trung đến mấy em vẫn nhớ đến anh và khóc. Em đã làm gì mà lại đánh mất đi người mình yêu thương. Phải chăng lí do là vì em quá yêu anh sao? Đã mấy tháng trôi qua em cứ ngỡ rằng mình đã quên anh nhưng thực ra em vẫn còn yêu anh rất nhiều mọi cố gắng để quên anh giờ đây em thấy nó đã tan vỡ tất cả. Chỉ cần nghe tiếng xe anh, nhìn thấy anh từ xa em vẫn nhận ra mặc dù mắt em hơi kém. Mỗi lần nhìn thấy anh lòng em càng thêm nhớ chỉ ước một điều giá như quay lại thời gian lúc yêu nhau. Em nhớ lắm mỗi lúc ở bên, nhớ bàn tay, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ nụ hôn anh trao em, nhớ đến cồn cào chỉ muốn chạy lại để ôm anh thật chặt nhưng em biết điều đó là không thể nữa rrồi vì anh đau còn yêu thương em nữa.
Sau khi chia tay anh, em lại rất thân với bạn thân anh vậy mà những người bạn của anh khi thấy 2 anh em đi chơi cùng nhau thì lại nghĩ rằng em và anh ý yêu nhau. Thực lòng em cảm thấy rất buồn vì điều đó. Anh đâu biết rằng cho dù bạn anh đã khuyên em thôi đã chia tay rồi thì cố quên đi mà bắt đầu đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình con gái có thì nếu cứ để cơ hội đi qua chắc em ế mất. Thế nhưng chẳng hiểu sao em lại không muốn điều đó mặc dù cũng nhiều người muốn đến với em có lẽ vì em còn quá yêu anh, yêu đến điên rồ khi có lúc em vẫn nằm trong ảo tưỏng vẫn mong một ngày nào đó anh thấy nhớ đến em, muốn chúng ta quay lại như xưa mặc dù biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Chắc có lẽ đây là lần cuối em viết cho anh, em sẽ cố gắng quên anh dù em biết điều đó khó khăn vô cùng không biết bao giờ em mới làm được điều đó. Tạm biệt anh yêu. Mong những điều tốt đẹp luôn đến bên anh, chúc anh luôn hạnh phúc và sớm tìm được hạnh phúc của riêng mình nhé. Thấy anh hạnh phúc là em cũng thấy như mình hạnh phúc.