°º¤ø,¸¸,ø7love¤º°`°º¤ø,
07-15-2010, 01:27
Thể Loại: Trinh thám, kinh dị.
Rating: 14+
Nguồn: Nguyendaitam.wordpress.com
Tác giả: Nguyễn Đại Tâm
"Cảnh sát khu vực X vừa phát hiện thi thể của một nạn nhân nữ bị treo trên nhánh cây cổ thụ trong khu vực công viên, một người dân tập thể dục tình cờ thấy và gọi ngay cho cảnh sát.Theo như lời người đàn ông này nói lúc 5h sáng khi ông ta cùng chú cún đi tập thể dục ngang đó thấy một bóng người bị treo lơ lửng giữa không trung, miệng cô ta ngậm một cánh hoa hồng trắng.Hiện cảnh sát đang ráo riết truy tìm manh mối, mọi thông tin sẽ được cập nhật tại bản tin 24h tiếp theo"
-Nạn nhân thứ 5-Loan ngán ngẩm tắt TV
Tùng bưng tách cà phê nghi ngút khói từ dưới bếp đặt nhẹ xuống chiếc bàn gỗ sờn màu, anh ta với lấy cái remote bật lại TV:
-Có lẽ do an ninh ở nơi này không mấy an toàn hoặc là thủ phạm quá tinh vi.
-Chắc vậy nhưng chưa bao giờ em phải thấy nhiều người tử nạn như vậy, quá sốc anh à-Loan nhìn chồng đầy đau xót.
-Không có gì đâu em, mọi chuyện sẽ qua nhanh ấy mà rồi cảnh sát sẽ tóm cổ được tên tội phạm-Tùng cố an ủi vợ.
Chiều nào hai vợ chồng họ cũng ngồi tại phòng khách cùng bàn luận một vài vấn đề gì đó được đưa lên TV và hôm nay họ có một chủ đề khá "nóng bỏng" đó là án mạng.
Loan nhấp môi ly cà phê đắng rồi đưa ra giả thiết của riêng mình:
-Những nạn nhân này có rất nhiều điểm giống nhau, anh thấy không họ toàn là các cô gái trẻ có độ tuổi chưa quá 30 còn rất xinh đẹp nữa......
-Và vết xăm hình hoa hồng ngay bàn tay trái-Tùng thêm vào-Hiện trường vụ án thủ phạm chỉ để lại một cánh hoa hồng trắng trên miệng nạn nhân.
-Họ bị treo cổ, chính xác là lơ lửng trên cành cây cổ thụ.
Dường như linh cảm của Loan đang mách bảo cho cô điều gì đó nhưng rồi Tùng bật dậy nói với cô:
-Thôi chuyện đó tính sau đi, ra ngoài với anh nha "thám tử" xinh đẹp.
-Em chẳng bao giờ muốn làm thám tử-Cô bĩu môi.
Loan luôn cáu gắt mỗi khi Tùng gọi cô là "thám tử" vì đơn giản cô chỉ là một nhà tâm lí và cái nghề thám tử đó chẳng có gì hay ho, nhất là dân thám tử tư luôn thích rình mò người khác.
Chiều xuống, mặt trời cũng dần xa mờ nơi chân mây và hơi gió lạnh giá ùa về đột ngột làm không khí quánh đặc đến tê buốt, Tùng dẫn Loan vào tiệm cà phê quen mà cả hai đều thường lui tới, không hẳn là uống cà phê đơn giản là được nghe những bản nhạc cổ điển mà không phải nơi nào cũng có.
-Em vẫn còn bị những hình ảnh chết chóc đó ám ảnh trong đầu anh à, cảm giác thật sự chẳng mấy thoải mái.Gương mặt vô hồn của họ khiến em run sợ.
-Bình tĩnh nào em chẳng lẽ với một nhà tâm lí như em lại bị ám bởi mấy vụ giết người đó sao-Tùng cố trấn an vợ.Anh ta đặt bàn tay mình lên đôi tay nhỏ bé của Loan đang lạt ngắt.
-Thì đúng là như vậy nhưng trực giác của em mách bảo cho em biết rằng mấy vụ án mạng này chưa kết thúc đâu, em lo cho những cô gái đó.
-Nhưng em sẽ làm gì để giúp họ đây?-Tùng nhìn vợ đầy vẻ nghi ngờ.
-Em cũng không biết nhưng.....
Chợt ánh mắt thất thần của cô dừng lại ngay bàn cà phê đối diện, cô gái ngồi đằng kia có một hình xăm hoa hồng trên tay trái bởi cô ta mặc đồ có vẻ khá mát mẻ, cô ta đang cố kéo chiếc váy ngắn cũn cỡn của mình để tránh mấy vụ "lộ hàng", như có dự cảm chẳng lành Loan giật tay lại:
-Cô gái đằng kia, em có linh cảm rằng cô ta sẽ.....sẽ bị hãm hại.
-Đâu anh có thấy gì đâu à-Tùng nhìn dáo dác chỗ mà Loan nói nhưng chẳng thấy ai ngoài anh phục vụ.
-Cô ta mới ở đó thôi mà, có lẽ vừa ra ngoài-Loan hơi bất ngờ.
Đêm đó tại nhà cô gái ban chiều, phòng ngủ mờ ảo với ánh sáng của bóng đèn ngủ, cô gái đang say sưa giấc mộng bỗng mở mắt nhìn dáo dác xung quanh rồi bước từ từ ra khỏi nhà, có một giọng nói nhão nhẹt "lại đây với anh nào cô bé, lại đây" và khi ra đến một đoạn đường vắng tanh thì từ xa có một người đàn ông bước lại gần cô ta cùng bàn tay thô kệch mò mẫm quanh người, bộ đồ ngủ mỏng dính trôi tuột khỏi cơ thể để lộ một thân hình quyến rũ, bàn tay vẫn tiếp tục sờ mó và thêm vào là đầu lưỡi của hắn cứ lướt nhẹ trên cơ thể cô ta, đương nhiên trong trạng thái bị thôi miên như thế này cô gái chẳng thể nào phản kháng được hay đúng hơn cả cô ta cũng không biết mình đang bị làm gì.
Sáng hôm sau Loan vừa bật TV đã giật bắn mình khi thời sự lại đưa tin có thêm một nạn nhân nữa trong vụ án liên hoàn Hoa Hồng Trắng và chẳng phải ai xa lạ chính là cô gái hôm qua Loan gặp, cô ta bị treo lên cành cây to với bộ đồ ngủ mỏng manh cùng cánh hồng trắng ngậm chặt trong miệng, khuôn mặt u uất của cô ta khiến Loan lạnh gáy và Tùng bước xuống trong cơn say ngủ:
-Có chuyện gì mà trong em căng thẳng dữ vậy?
Loan ngồi phịch xuống ghế, cô ngước mặt lên nhìn chồng đầy sợ sệt:
-Một vụ án mạng nữa đã xảy ra và nạn nhân chính là.....cô gái hôm qua chúng ta gặp.
Còn tiếp....
Rating: 14+
Nguồn: Nguyendaitam.wordpress.com
Tác giả: Nguyễn Đại Tâm
"Cảnh sát khu vực X vừa phát hiện thi thể của một nạn nhân nữ bị treo trên nhánh cây cổ thụ trong khu vực công viên, một người dân tập thể dục tình cờ thấy và gọi ngay cho cảnh sát.Theo như lời người đàn ông này nói lúc 5h sáng khi ông ta cùng chú cún đi tập thể dục ngang đó thấy một bóng người bị treo lơ lửng giữa không trung, miệng cô ta ngậm một cánh hoa hồng trắng.Hiện cảnh sát đang ráo riết truy tìm manh mối, mọi thông tin sẽ được cập nhật tại bản tin 24h tiếp theo"
-Nạn nhân thứ 5-Loan ngán ngẩm tắt TV
Tùng bưng tách cà phê nghi ngút khói từ dưới bếp đặt nhẹ xuống chiếc bàn gỗ sờn màu, anh ta với lấy cái remote bật lại TV:
-Có lẽ do an ninh ở nơi này không mấy an toàn hoặc là thủ phạm quá tinh vi.
-Chắc vậy nhưng chưa bao giờ em phải thấy nhiều người tử nạn như vậy, quá sốc anh à-Loan nhìn chồng đầy đau xót.
-Không có gì đâu em, mọi chuyện sẽ qua nhanh ấy mà rồi cảnh sát sẽ tóm cổ được tên tội phạm-Tùng cố an ủi vợ.
Chiều nào hai vợ chồng họ cũng ngồi tại phòng khách cùng bàn luận một vài vấn đề gì đó được đưa lên TV và hôm nay họ có một chủ đề khá "nóng bỏng" đó là án mạng.
Loan nhấp môi ly cà phê đắng rồi đưa ra giả thiết của riêng mình:
-Những nạn nhân này có rất nhiều điểm giống nhau, anh thấy không họ toàn là các cô gái trẻ có độ tuổi chưa quá 30 còn rất xinh đẹp nữa......
-Và vết xăm hình hoa hồng ngay bàn tay trái-Tùng thêm vào-Hiện trường vụ án thủ phạm chỉ để lại một cánh hoa hồng trắng trên miệng nạn nhân.
-Họ bị treo cổ, chính xác là lơ lửng trên cành cây cổ thụ.
Dường như linh cảm của Loan đang mách bảo cho cô điều gì đó nhưng rồi Tùng bật dậy nói với cô:
-Thôi chuyện đó tính sau đi, ra ngoài với anh nha "thám tử" xinh đẹp.
-Em chẳng bao giờ muốn làm thám tử-Cô bĩu môi.
Loan luôn cáu gắt mỗi khi Tùng gọi cô là "thám tử" vì đơn giản cô chỉ là một nhà tâm lí và cái nghề thám tử đó chẳng có gì hay ho, nhất là dân thám tử tư luôn thích rình mò người khác.
Chiều xuống, mặt trời cũng dần xa mờ nơi chân mây và hơi gió lạnh giá ùa về đột ngột làm không khí quánh đặc đến tê buốt, Tùng dẫn Loan vào tiệm cà phê quen mà cả hai đều thường lui tới, không hẳn là uống cà phê đơn giản là được nghe những bản nhạc cổ điển mà không phải nơi nào cũng có.
-Em vẫn còn bị những hình ảnh chết chóc đó ám ảnh trong đầu anh à, cảm giác thật sự chẳng mấy thoải mái.Gương mặt vô hồn của họ khiến em run sợ.
-Bình tĩnh nào em chẳng lẽ với một nhà tâm lí như em lại bị ám bởi mấy vụ giết người đó sao-Tùng cố trấn an vợ.Anh ta đặt bàn tay mình lên đôi tay nhỏ bé của Loan đang lạt ngắt.
-Thì đúng là như vậy nhưng trực giác của em mách bảo cho em biết rằng mấy vụ án mạng này chưa kết thúc đâu, em lo cho những cô gái đó.
-Nhưng em sẽ làm gì để giúp họ đây?-Tùng nhìn vợ đầy vẻ nghi ngờ.
-Em cũng không biết nhưng.....
Chợt ánh mắt thất thần của cô dừng lại ngay bàn cà phê đối diện, cô gái ngồi đằng kia có một hình xăm hoa hồng trên tay trái bởi cô ta mặc đồ có vẻ khá mát mẻ, cô ta đang cố kéo chiếc váy ngắn cũn cỡn của mình để tránh mấy vụ "lộ hàng", như có dự cảm chẳng lành Loan giật tay lại:
-Cô gái đằng kia, em có linh cảm rằng cô ta sẽ.....sẽ bị hãm hại.
-Đâu anh có thấy gì đâu à-Tùng nhìn dáo dác chỗ mà Loan nói nhưng chẳng thấy ai ngoài anh phục vụ.
-Cô ta mới ở đó thôi mà, có lẽ vừa ra ngoài-Loan hơi bất ngờ.
Đêm đó tại nhà cô gái ban chiều, phòng ngủ mờ ảo với ánh sáng của bóng đèn ngủ, cô gái đang say sưa giấc mộng bỗng mở mắt nhìn dáo dác xung quanh rồi bước từ từ ra khỏi nhà, có một giọng nói nhão nhẹt "lại đây với anh nào cô bé, lại đây" và khi ra đến một đoạn đường vắng tanh thì từ xa có một người đàn ông bước lại gần cô ta cùng bàn tay thô kệch mò mẫm quanh người, bộ đồ ngủ mỏng dính trôi tuột khỏi cơ thể để lộ một thân hình quyến rũ, bàn tay vẫn tiếp tục sờ mó và thêm vào là đầu lưỡi của hắn cứ lướt nhẹ trên cơ thể cô ta, đương nhiên trong trạng thái bị thôi miên như thế này cô gái chẳng thể nào phản kháng được hay đúng hơn cả cô ta cũng không biết mình đang bị làm gì.
Sáng hôm sau Loan vừa bật TV đã giật bắn mình khi thời sự lại đưa tin có thêm một nạn nhân nữa trong vụ án liên hoàn Hoa Hồng Trắng và chẳng phải ai xa lạ chính là cô gái hôm qua Loan gặp, cô ta bị treo lên cành cây to với bộ đồ ngủ mỏng manh cùng cánh hồng trắng ngậm chặt trong miệng, khuôn mặt u uất của cô ta khiến Loan lạnh gáy và Tùng bước xuống trong cơn say ngủ:
-Có chuyện gì mà trong em căng thẳng dữ vậy?
Loan ngồi phịch xuống ghế, cô ngước mặt lên nhìn chồng đầy sợ sệt:
-Một vụ án mạng nữa đã xảy ra và nạn nhân chính là.....cô gái hôm qua chúng ta gặp.
Còn tiếp....