moon_light
08-20-2010, 11:43
Nói Với Em
phép cộng của tình yêu
là khi em hơn dỗi
phép chia của tình yêu
là một lần nôn nỗi
bên nhau tròn trăm tuổi
ta vẫn thèm số dư
thơi gian dù tiếp nối
tình yêu không phép trừ
gian khổ hay cách trở
yêu nhau thêm bội phần
và vơi anh khi đó
tình yêu là phép nhân
tình yêu 1
Em ko thể nói yêu anh như đường
Vì ngọt wá ta thường hay nghi hoặc
Liệu có còn gì trong đó nữa hay ko
Em ko thể nói yêu anh như vàng
Vì ta đâu phải là người luôn giàu có
Hết vàng rồi tình yêu có còn ko
Chỉ có chút muối mặn biển đông
Em yêu anh nồng nàn như thế đó
Vẫn vị mặn ko ai có thể
Wên được đi trong vô tận đời thường
Yêu em nhiều nhưng anh mãi lặng thinh
Sẽ không nói sợ thêm lần thất bại
Trái tim yêu em dù điện phân vẫn vậy
Như trái đất không tròn nhưng trái đất xoay!
ánh mắt của em
Mắt em là cả dòng sông
Thuyền anh lướt nhẹ bềnh bồng say sưa
Mắt em là những hạt mưa
Cho anh tắm mát những trưa oi nồng
Mắt em là cả mùa đông
Anh đem tuyết rải khắp đồng trắng xinh
Mắt em là cả hành tinh
Chỉ anh duy nhất được nhìn thấy em
Mắt em là chiếc giường êm
Cho anh ngủ mãi suốt đêm yên lành
Mắt em ngời sáng long lanh
Cho anh đắm đuối không đành rời xa.
Vì sao mắt, em yêu buồn vời vợi
Trong đáy sâu chẳng còn có bóng anh
Chút trang điểm hồng lên thêm phần tủi
Lặng lẽ cười nhẹ vuốt mái tóc xanh
Tôi nằm mơ, một giấc mơ bình dị
Có anh em và tình nghĩa vợ chồng
Buổi sáng thức mà em còn say ngủ
Trán thơm nồng tan loãng với hư không
Hình như muộn, trễ rồi em yêu ạ
Chỉ là mơ chút hạnh phúc bâng quơ
Vội ghi chép thành bài thơ trên giấy
Chẳng còn tâm dòng chữ chợt hững hờ
Tôi cúi xuống để hôn em lần cuối
Trời lạnh căm hay em chẳng còn yêu
Thôi thì nhận như thay lời từ giã
Nắng nhạt rồi chiều ngơ ngác cô liêu
Mong rằng
Rồi vết thương về anh cũng sẽ lành!
Rồi kỉ nịêm, sẽ ngủ yên!
Rồi khoảng trống, cũng được lấp đầy!
Mong anh bình an hạnh phúc!...
Thế thôi, anh nhé!
Những dòng cuối cùng
Em viết
Dành cho anh
Em biết
Em vẫn mãi là em
Vẫn kiêu kì đỏng đảnh,
Vẫn mang chút khờ dại của trẻ con,
Nên em để mất anh!
Em trẻ con. Em rắc rối !
Em ngốc nghếch. Em ích kỷ !
Em yếu đuối. Em kém cỏi !
Em trở về với đúng nghĩa trái tim em,
Bình lặng và chai lì đến trơ trẽn!
Ừ, thì thôi
Kỉ niệm về anh đã ngủ yên trong tim em rồi đấy!
Thật vui...hạnh phúc...anh nhá....
Lần cuối cùng em gọi tên anh
Ngốc ạ....
phép cộng của tình yêu
là khi em hơn dỗi
phép chia của tình yêu
là một lần nôn nỗi
bên nhau tròn trăm tuổi
ta vẫn thèm số dư
thơi gian dù tiếp nối
tình yêu không phép trừ
gian khổ hay cách trở
yêu nhau thêm bội phần
và vơi anh khi đó
tình yêu là phép nhân
tình yêu 1
Em ko thể nói yêu anh như đường
Vì ngọt wá ta thường hay nghi hoặc
Liệu có còn gì trong đó nữa hay ko
Em ko thể nói yêu anh như vàng
Vì ta đâu phải là người luôn giàu có
Hết vàng rồi tình yêu có còn ko
Chỉ có chút muối mặn biển đông
Em yêu anh nồng nàn như thế đó
Vẫn vị mặn ko ai có thể
Wên được đi trong vô tận đời thường
Yêu em nhiều nhưng anh mãi lặng thinh
Sẽ không nói sợ thêm lần thất bại
Trái tim yêu em dù điện phân vẫn vậy
Như trái đất không tròn nhưng trái đất xoay!
ánh mắt của em
Mắt em là cả dòng sông
Thuyền anh lướt nhẹ bềnh bồng say sưa
Mắt em là những hạt mưa
Cho anh tắm mát những trưa oi nồng
Mắt em là cả mùa đông
Anh đem tuyết rải khắp đồng trắng xinh
Mắt em là cả hành tinh
Chỉ anh duy nhất được nhìn thấy em
Mắt em là chiếc giường êm
Cho anh ngủ mãi suốt đêm yên lành
Mắt em ngời sáng long lanh
Cho anh đắm đuối không đành rời xa.
Vì sao mắt, em yêu buồn vời vợi
Trong đáy sâu chẳng còn có bóng anh
Chút trang điểm hồng lên thêm phần tủi
Lặng lẽ cười nhẹ vuốt mái tóc xanh
Tôi nằm mơ, một giấc mơ bình dị
Có anh em và tình nghĩa vợ chồng
Buổi sáng thức mà em còn say ngủ
Trán thơm nồng tan loãng với hư không
Hình như muộn, trễ rồi em yêu ạ
Chỉ là mơ chút hạnh phúc bâng quơ
Vội ghi chép thành bài thơ trên giấy
Chẳng còn tâm dòng chữ chợt hững hờ
Tôi cúi xuống để hôn em lần cuối
Trời lạnh căm hay em chẳng còn yêu
Thôi thì nhận như thay lời từ giã
Nắng nhạt rồi chiều ngơ ngác cô liêu
Mong rằng
Rồi vết thương về anh cũng sẽ lành!
Rồi kỉ nịêm, sẽ ngủ yên!
Rồi khoảng trống, cũng được lấp đầy!
Mong anh bình an hạnh phúc!...
Thế thôi, anh nhé!
Những dòng cuối cùng
Em viết
Dành cho anh
Em biết
Em vẫn mãi là em
Vẫn kiêu kì đỏng đảnh,
Vẫn mang chút khờ dại của trẻ con,
Nên em để mất anh!
Em trẻ con. Em rắc rối !
Em ngốc nghếch. Em ích kỷ !
Em yếu đuối. Em kém cỏi !
Em trở về với đúng nghĩa trái tim em,
Bình lặng và chai lì đến trơ trẽn!
Ừ, thì thôi
Kỉ niệm về anh đã ngủ yên trong tim em rồi đấy!
Thật vui...hạnh phúc...anh nhá....
Lần cuối cùng em gọi tên anh
Ngốc ạ....