thienthancodon94
01-25-2011, 07:31
Gửi người tôi yêu: Có phải chăng tôi đã sai lầm!
Em nè! Người ta nói rằng nếu mình xếp được 1000 con hạc thì sẽ nhận lấy một điều ước. Giờ đây anh đã làm được điều đó, nhưng... anh không muốn nhận lấy điều ước ấy. Anh sẽ mang nó đến với em, anh muốn chính anh tặng em một điều ước vào ngày em có mặt trên thế gian này.
Gấp 1000 con hạc giấy để cầu cho ước mơ thành hiện thực
Cảm ơn ba mẹ đã tạo ra em! Cảm ơn Thượng đế đã mang em đến bên anh! Mặc dù giờ đây anh không còn cơ hội để được bên em, không còn được gặp em, được anh ôm và được nhìn thấy em cười nói, em nhăn mặt như một bà cụ nữa... Nhưng anh vẫn yêu em!
anh biết anh đã sai rất nhiều, anh trẻ con, nông nỗi và thiếu suy nghĩ. Có lẽ em nói đúng, từ trước đến nay anh đã quen sống trong sự bao bọc của gia đình, anh sống trong sự lo lắng đầy đủ từ bà nội. Xung quanh anh lúc nào cũng có những vệ tinh theo đuổi, họ chiều chuộng và sẵn sàng làm theo những gì anh muốn. Chính vì những điều đó mà giờ đây, anh đã đánh mất đi tình yêu của mình.
Lúc nào anh cũng ngang bướng và luôn cho rằng những gì anh muốn là phải làm cho bằng được. Rồi những lời nói giận hờn của anh làm tổn thương đến lòng tự trọng của em. Những hờn trách vu vơ làm em mệt mỏi. Anh xin lỗi, xin lỗi em về tất cả! Có thể cái gì mất đi rồi mới thấy quý... nhưng, chẳng lẽ như vậy mà mình mất nhau thật sao anh? Chẵng phải em từng nói với anh rằng, đợi đến lúc anh ra trường đi làm, những suy nghĩ của anh lớn hơn, anh mới có thể hiểu và thông cảm cho em nhiều hơn sao? Giờ đây anh chưa ra trường, chưa đi làm nhưng sao em lại vội vàng rời xa anh như vậy? Sao em không cho anh một cơ hội để hiểu em nhiều hơn?
Anh mong em hãy thông cảm, hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm mà anh đã gây ra. Hãy để anh một lần nữa được ở bên cạnh em, cùng em đi chung trên một con đường! Thời gian qua mọi sinh hoạt của em vẫn bình thường khi không có em. Anh vẫn đi học, vẫn nấu ăn mỗi ngày, vẫn online và thỉnh thoảng cũng đi đâu đó với nhóm bạn thân. Anh không buồn, không khóc, không uống bia để giải sầu rồi nhắn tin cho em... Anh vẫn là anh, vô tư và hồn nhiên. Nhưng, em có biết bên trong đó là một sự cô đơn bao trùm lấy anh? Đâu ai biết rằng mỗi ngày trôi qua anh đang sống trong sự nhớ nhung tiếc nuối. Mọi ngõ ngách trong suy nghĩ và trái tim anh đều là hình ảnh em. Đối với anh đó là sự tồn tại chứ không còn là cuộc sống nữa.
Anh không thể tin rằng anh lại yêu một người nhiều đến thế! Anh yêu em nhiều hơn cả những gì anh thể hiện!
Anh hy vọng khoảng thời gian qua mình xa nhau cũng một chút gì đó xóa mờ những lỗi lầm cùng những suy nghĩ không tốt của em về anh. Đánh người chạy đi chứ ai đánh người chạy lại bao giờ phải không em?
Hãy để anh một lần nữa được ở bên em!
kum dong we yk mat!:004::004::004:
Em nè! Người ta nói rằng nếu mình xếp được 1000 con hạc thì sẽ nhận lấy một điều ước. Giờ đây anh đã làm được điều đó, nhưng... anh không muốn nhận lấy điều ước ấy. Anh sẽ mang nó đến với em, anh muốn chính anh tặng em một điều ước vào ngày em có mặt trên thế gian này.
Gấp 1000 con hạc giấy để cầu cho ước mơ thành hiện thực
Cảm ơn ba mẹ đã tạo ra em! Cảm ơn Thượng đế đã mang em đến bên anh! Mặc dù giờ đây anh không còn cơ hội để được bên em, không còn được gặp em, được anh ôm và được nhìn thấy em cười nói, em nhăn mặt như một bà cụ nữa... Nhưng anh vẫn yêu em!
anh biết anh đã sai rất nhiều, anh trẻ con, nông nỗi và thiếu suy nghĩ. Có lẽ em nói đúng, từ trước đến nay anh đã quen sống trong sự bao bọc của gia đình, anh sống trong sự lo lắng đầy đủ từ bà nội. Xung quanh anh lúc nào cũng có những vệ tinh theo đuổi, họ chiều chuộng và sẵn sàng làm theo những gì anh muốn. Chính vì những điều đó mà giờ đây, anh đã đánh mất đi tình yêu của mình.
Lúc nào anh cũng ngang bướng và luôn cho rằng những gì anh muốn là phải làm cho bằng được. Rồi những lời nói giận hờn của anh làm tổn thương đến lòng tự trọng của em. Những hờn trách vu vơ làm em mệt mỏi. Anh xin lỗi, xin lỗi em về tất cả! Có thể cái gì mất đi rồi mới thấy quý... nhưng, chẳng lẽ như vậy mà mình mất nhau thật sao anh? Chẵng phải em từng nói với anh rằng, đợi đến lúc anh ra trường đi làm, những suy nghĩ của anh lớn hơn, anh mới có thể hiểu và thông cảm cho em nhiều hơn sao? Giờ đây anh chưa ra trường, chưa đi làm nhưng sao em lại vội vàng rời xa anh như vậy? Sao em không cho anh một cơ hội để hiểu em nhiều hơn?
Anh mong em hãy thông cảm, hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm mà anh đã gây ra. Hãy để anh một lần nữa được ở bên cạnh em, cùng em đi chung trên một con đường! Thời gian qua mọi sinh hoạt của em vẫn bình thường khi không có em. Anh vẫn đi học, vẫn nấu ăn mỗi ngày, vẫn online và thỉnh thoảng cũng đi đâu đó với nhóm bạn thân. Anh không buồn, không khóc, không uống bia để giải sầu rồi nhắn tin cho em... Anh vẫn là anh, vô tư và hồn nhiên. Nhưng, em có biết bên trong đó là một sự cô đơn bao trùm lấy anh? Đâu ai biết rằng mỗi ngày trôi qua anh đang sống trong sự nhớ nhung tiếc nuối. Mọi ngõ ngách trong suy nghĩ và trái tim anh đều là hình ảnh em. Đối với anh đó là sự tồn tại chứ không còn là cuộc sống nữa.
Anh không thể tin rằng anh lại yêu một người nhiều đến thế! Anh yêu em nhiều hơn cả những gì anh thể hiện!
Anh hy vọng khoảng thời gian qua mình xa nhau cũng một chút gì đó xóa mờ những lỗi lầm cùng những suy nghĩ không tốt của em về anh. Đánh người chạy đi chứ ai đánh người chạy lại bao giờ phải không em?
Hãy để anh một lần nữa được ở bên em!
kum dong we yk mat!:004::004::004: