uii
05-04-2011, 12:06
thời gian sao qua nhanh, mới đây đã hết học kì rồi, lòng tôi thoáng buồn khi nghĩ về tình bạn của chúng ta. không như những lớp khác, 11c luôn mất đoàn kết và chia rẽ. mỗi khi thấy lớp như vậy tôi càng thêm buồn. bây giờ tôi không như trước nữa, chỉ luôn chán cuộc sống khi ở trường lớp, khi đối mặt với thầy cô, bè bạn, tôi luôn hối hận và thất vọng khi đã quyết định học ở đây. tôi dự tính chuyển trường nhưng tình bạn đã gắn bó, thôi thúc cùng chia nhau buồn vui, điều này làm tôi không thể nào làm được. nếu có 1 điều ước tôi chỉ mong thời gian quay lại, tôi sẽ không đặt chân vào lớp này để rồi tuyệt vọng không thể bỏ ra. cảm nhận của mỗi người khác nhau, tôi thèm lớp đoàn kết, sẻ chia thật lòng mình, bỏ qua những lỗi cho nhau, quan tâm nhau nhiều hơn. lớp chúng ta sẽ rất thành công nêu đoàn kết nhưng điều này không trở thành hiện thực dươcddaau. mỗi khi tôi la các bạn tôi biết lúc đố cảm nhận của các bạn rất buồn, rất ghét tôi, nhưng các bạn hãy nghĩ lại xem nếu tôi không phải là cán sự lớp thì có la các bạn không? vả lại tôi làm vậy đâu có lợi gì cho bản thân mình chỉ chuốc lấy sự thù hận của các bạn. tính tôi rất nóng, không thể kìm chế được lời nói mỗi khi nóng nãy có đôi khi tôi xúc phạm quá đáng đến các bạn, tôi hối hận lắm, tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như vậy? nếu như các bạn hiểu cho tôi thì hãy nhận lấy lời xin lỗi này. bây giờ tôi sẽ ít thân mật với các bạn hơn khi trong giờ học nhưng tôi sẽ sắn sàng giúp đỡ các bạn nếu như tôi có thể. thời gian qua đã giúp tôi trưởng thành rất nhiều về suy nghĩ, tôi đã quyết tâm gắng bó cùng với lớp, giúp lớp vươn lên thứ hạng cao, tôi đã kìm nén cảm xúc của mình trong giờ sinh hoạt lớp, có bạn không đồng phục, sử dụng điện thoại, mất trật tự hay sử dụng tài liệu trong giờ học, giờ kiểm tra tôi điều bỏ qua như không thấy. tôi nói ra điều này không phải để các bạn nói tôi cao thượng, mà chỉ trách lương tâm của mình đã bị chôn vùi bởi sự hèn nhát.
thời gian qua đã giupa tôi nhận ra cũng như rèn luyện mình. lúc trước tôi không bao giờ nhân jminhf sai, luôn tự phụ và cho mình là đúng, bỏ qua ý kiến của tất cả mọi người. có khi tôi đã phạm phải 1 lỗi lầm mà đạo đức không thể nào chấp nhận được: đó là việc không giữ lời hứa. tôiddax nhờ 1 người- 1 người mà tôi luôn khâm phục, giúp tôi nhận ra và quyết tâm sửa đổi. tôi bây giờ không đùa cợt, vui tươi như ngày nào. tôi tự hứa với mình sẽ phấn đấu, vươn lên để đạt được những gì mong muốn. xin các bạn hãy giúp tôi hãy giúp lớp chúng ta vươn lên lẫn trong học tập, và trong nề nếp. tôi muốn khi bước chân vào lớp các bạn hãy mỉm nụ cười và mở rộng trái tim của mình đón nhận những vòng tay ấm áp của ngùơi khcs. hãy nói câu: tôi yêu các bạn!
thời gian qua đã giupa tôi nhận ra cũng như rèn luyện mình. lúc trước tôi không bao giờ nhân jminhf sai, luôn tự phụ và cho mình là đúng, bỏ qua ý kiến của tất cả mọi người. có khi tôi đã phạm phải 1 lỗi lầm mà đạo đức không thể nào chấp nhận được: đó là việc không giữ lời hứa. tôiddax nhờ 1 người- 1 người mà tôi luôn khâm phục, giúp tôi nhận ra và quyết tâm sửa đổi. tôi bây giờ không đùa cợt, vui tươi như ngày nào. tôi tự hứa với mình sẽ phấn đấu, vươn lên để đạt được những gì mong muốn. xin các bạn hãy giúp tôi hãy giúp lớp chúng ta vươn lên lẫn trong học tập, và trong nề nếp. tôi muốn khi bước chân vào lớp các bạn hãy mỉm nụ cười và mở rộng trái tim của mình đón nhận những vòng tay ấm áp của ngùơi khcs. hãy nói câu: tôi yêu các bạn!